Chương 26: Mượn phòng tắm

"Ngươi nghe ta nói, ý ta là tạm thời dừng lại. Chờ diễn xuất ngươi tăng lên, trở lại diễn." Diệp Thời Tầm vội vàng giải thích, rất sợ Cố Tô An có hiểu lầm.

Cố Tô An sửng sốt, Diệp Thời Tầm vội vàng bổ sung nói: "Ngươi bây giờ nắm không chuẩn tâm tình nhân vật, cho nên ta cùng đạo diễn thương lượng cho ngươi nửa tháng thay đổi tâm cảnh một chút, đi tìm chút cảm giác."

"Thật sao?" Cố Tô An nửa tin nửa ngờ nhìn Diệp Thời Tầm, Diệp Thời Tầm nghiêm trang gật đầu: "Đương nhiên là thật. Bộ phim này là công ty chúng ta đầu tư, ta dĩ nhiên hy vọng ích lợi hóa của nó được cao nhất. Thân là nữ chính ngươi dĩ nhiên ở trong phạm vi ta cân nhắc."

Cố Tô An không rõ nguyên do gật đầu một cái, mỗi lần có Diệp Thời Tầm bên cạnh chỉ số thông minh của nàng đều thẳng tắp hạ xuống, bởi vì đã quen với việc người này thay nàng an bài hết thảy. Bất tri bất giác đã thành một cái thói quen.

Diệp Thời Tầm thấy Cố Tô An gật đầu, nụ cười trên mặt gia tăng mấy phần: "Vậy hôm nay chúng ta về nhà trước đi, ngày mai ta mang ngươi đi một chỗ, nửa tháng sau lại về đoàn phim."

"Được, về nhà trước." Cố Tô An đồng ý, hai người cũng không mè nheo nữa, lập tức rời khỏi đoàn phim về nhà.

Sau khi về đến nhà, Diệp Thời Tầm nhanh chóng tắm nằm trên ghế sa lon nhìn kênh kinh tế tài chính. Trên màn ảnh truyền hình đang phát một đoạn phỏng vấn có liên quan với Tô Vận, Diệp Thời Tầm bĩu môi một cái hừ lạnh: "Mặt người dạ thú."

"Cộc, cộc, cộc "

Nàng vừa mắng xong đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Thời Tầm từ trên ghế salon nhảy bắn lên, mở cửa ra liền thấy Cố Tô An đứng ở cửa.

"An An? Sao ngươi tới đây, nhanh đi vào." Diệp Thời Tầm lập tức né người mở toàn bộ cửa để cho Cố Tô An tiến vào.

Cố Tô An đứng ở cửa sắc mặt chần chờ nửa nhếch môi không nói lời nào, bộ dáng này càng khiến Diệp Thời Tầm lo lắng.

"Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Có thể mượn dùng phòng tắm một chút không?" Cố Tô An sắc mặt ửng đỏ nói, Diệp Thời Tầm chậm chạp một hồi mới gật đầu liên tục: "Có thể, dĩ nhiên có thể."

Cố Tô An nghe vậy như giải gánh nặng thở phào nhẹ nhõm, né người đi vào nhà Diệp Thời Tầm, đúng dịp thấy trên ti vi đang phát tin tức tài chính, Cố Tô An không khỏi dừng bước, hướng Diệp Thời Tầm hỏi: "Nàng rất lợi hại phải không?"

"Ừ, dĩ nhiên. Nàng còn trẻ đã thành danh, ở thương giới dùng danh hiệu bản thân sáng lập một đế quốc thương nghiệp to lớn, hơn nữa núi dựa sau lưng nàng còn kinh người hơn, cả thành phố S đều coi như độc quyền của mình nàng. Không chỉ vậy đối với việc kiếm tiền nàng còn có một bộ kỹ xảo đặc biệt, to gan thận trọng giỏi dùng người, là thiên tài thương nghiệp hiếm có. Trong nghề gọi đùa nàng là mỹ nữ thần tài. "Diệp Thời Tầm không chút che giấu nói ra ưu điểm của Tô Vận, bởi vì trên thương trường chỉ nói chuyện kinh doanh, nàng biết làm thế nào khách quan đánh giá đối thủ hoặc đồng đội của mình.

Nhưng mà —— ánh mắt Diệp Thời Tầm nhìn Cố Tô An hơi biến hóa, phong cách đột nhiên chuyển một cái nói: "Bất quá mà, nhân vô thập toàn. Nàng tuy rằng kiếm tiền rất lợi hại, nhưng mà quan hệ riêng tư lại không ưu tú được chỗ nào. Là người nam nữ không chừa lại thích đùa bỡn tình cảm người khác, thậm chí một số tình nhân trong mắt nàng chẳng qua là đồ chơi cỏ rác mà thôi! Thậm chí đôi lúc mạng người ở trong mắt nàng không đáng một đồng, nàng là kẻ điên cuồng mất đi nhân tính, nàng là ác ma!"

Diệp Thời Tầm vốn muốn nói một ít chuyện không tốt liên quan Tô Vận, để cho Cố Tô An cảnh giác, nhưng nói một hồi hận ý kiềm chế dưới đáy lòng liền tràn ra. Kiếp trước bạn thân thuộc hạ bên cạnh nàng, không một ai không bị Tô Vận chèn ép trả thù.

Cố Tô An nhìn Diệp Thời Tầm, không biết tại sao nàng lại có hận ý lớn như vậy. Nếu nói trên thương trường có xung đột lợi ích gì thì cũng không đến nỗi biểu tình như này, tựa như Tô Vận và nàng có mối hận gϊếŧ cha đoạt vợ vậy.

Cố Tô An lẳng lặng chăm chú nhìn Diệp Thời Tầm, chỉ thấy hai mắt nàng đỏ thẫm cả người đều như trào máu lên, giờ phút này nếu Tô Vận đứng trước mặt nàng, sợ là nàng có thể nhào tới hung hăng bóp chết Tô Vận. Cả cái phòng khách yên tĩnh lạ thường, cho đến khi ti vi phát Tô Vận nói chuyện: "Đối thủ ta kính trọng nhất trước mắt? Đương nhiên là vị Diệp tổng tay trắng dựng nghiệp kia rồi, ta may mắn gặp được nàng, không thể không nói, là một vị mỹ nhân khí chất cao, mà thủ đoạn kinh doanh của nàng thì càng giống với bản thân nàng hơn."

Diệp Thời Tầm gắt gao nắm quả đấm, khớp xương mười ngón tay phát ra tiếng vang thanh thúy, nghe vào trong tai Cố Tô An dị thường chói tai.

Cố Tô An nhỏ giọng kêu: "A Tầm?" Chẳng lẽ giữa A Tầm và Tô Vận... Cố Tô An không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ, vẫy vẫy đầu để cho bản thân giữ trấn định.

Diệp Thời Tầm quay đầu nhìn Cố Tô An, tức thì tháo xuống tất cả thù hận, đi tới trước mặt Cố Tô An đem Cố Tô An ôm vào lòng, đưa gò má dán vào cần cổ Cố Tô An cọ cọ một cái, hít một hơi thật sâu rù rì nói: "Ta sẽ mạnh mẽ lên, ta nhất định sẽ như vậy, vì để ngươi còn sống, sống thật khỏe mạnh."

"Đừng buồn, chúng ta đều sẽ tốt." Cố Tô An không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng nàng có thể rõ ràng cảm nhận được Diệp Thời Tầm từ trong xương cốt sinh ra sợ hãi cùng đau buồn.

Ôm Cố Tô An một đoạn thời gian, chờ Diệp Thời Tầm phục hồi tinh thần thì lại không muốn rời khỏi, nàng nghĩ nếu có thể đem thời gian ngừng vào giờ khắc này thì tốt biết bao. Bất quá tỉnh táo lại nàng cũng không mất khống chế như lúc nãy nữa, đem Cố Tô An buông ra hơi có vẻ áy náy nói: "Xin lỗi, vừa rồi tâm tình có hơi mất khống chế. Ngươi đi tắm trước đi."

Khôi phục như cũ, Diệp Thời Tầm giống như dĩ vãng lễ phép đối đãi người, trên mặt vĩnh viễn treo nụ cười mặt nạ, ở trước mặt Cố Tô An cũng sẽ duy trì một cỗ hời hợt.

Cố Tô An ánh mắt khẽ biến, khẽ gật đầu đi tới phòng tắm.

Diệp Thời Tầm hồi tưởng lại cái ôm lúc nãy, còn đang vui vẻ cười, hiển nhiên bỏ lỡ mất ánh mắt hơi có vẻ mất mát của Cố Tô An.

Diệp Thời Tầm đem ti vi đổi kênh khác, tiếp tục nằm trên ghế sa lon suy nghĩ miên man. Mỗi lần thấy Cố Tô An đều phải tận lực duy trì khoảng cách, rất sợ quá mức gấp gáp sẽ hù đến nàng, lại sợ quá mức hời hợt sẽ mất đi nàng, lúc nào mới có thể giống như kiếp trước ôm nàng ngủ, chẳng phân biệt nhau trò chuyện hỉ nộ ai nhạc dưới đáy lòng?

Bên này Diệp Thời Tầm suy nghĩ hỗn loạn, trong phòng tắm Cố Tô An cũng không khá hơn chút nào. Nàng vừa nghĩ tới Diệp Thời Tầm, vừa suy tính tâm tình khác thường mỗi khi mình đối mặt Diệp Thời Tầm.

Có chút ảo não lắc lắc đầu, Cố Tô An chưa bao giờ yêu đương, cũng chưa chân chính thích qua ai, thời thanh xuân trẻ tuổi từng đối với lớp trưởng lớp bên cạnh có một đoạn thời gian hảo cảm, kết quả trưởng lớp kia về sau chuyển trường rời khỏi, cõi lòng vừa có chút gợn sóng của Cố Tô An tức thì lại khôi phục bình tĩnh.

Hiện tại gặp phải Diệp Thời Tầm, nàng phát hiện bản thân nhiều thêm một loại tâm tình trước đó chưa từng có. Thời điểm không thấy được Diệp Thời Tầm sẽ nhớ, chờ thật sự gặp được Diệp Thời Tầm sẽ không nhịn được muốn đến gần, sau khi đến gần lại sẽ quái dị căng thẳng, cả người đều trở nên dè dặt cẩn thận.

Nằm trên ghế sa lon Diệp Thời Tầm nhìn thời gian, trong lòng nói thầm: Ba, hai, một!

Lúc này cửa phòng tắm mở ra, Diệp Thời Tầm nhàn nhạt cười một tiếng: "Tắm xong rồi?"

"Ừ." Bởi vì ngâm nước nóng, da thịt nàng hiện lên hồng nhuận, nhỏ giọng gật đầu đáp lại, hết thảy những thứ này nhìn ở trong mắt Diệp Thời Tầm đều thật mê người.

Nghiêng đầu đem tầm mắt nóng bỏng của bản thân quét về phía ti vi, Diệp Thời Tầm ngồi trên ghế sa lon cả người đều náo động, kiếp trước cộng thêm kiếp này, nàng cấm dục đã quá lâu, người yêu đứng trước mặt, mà nàng chỉ có thể nhìn ti vi!

"Khụ khụ, à... đã trễ lắm rồi. Vẫn là sớm một chút nghỉ ngơi đi, sáng mai ta mang ngươi đến một chỗ, học tập tâm tình kiềm chế đặc biệt của nữ chính." Diệp Thời Tầm nuốt nước miếng, từ trên ghế salon đứng lên, từ đầu đến cuối không dám nhìn Cố Tô An.

Cố Tô An cũng cảm thấy Diệp Thời Tầm giờ phút này có chút quái dị, không chút nghĩ ngợi liền hướng Diệp Thời Tầm chúc ngủ ngon rời khỏi.

Chờ Cố Tô An đi, Diệp Thời Tầm một mình ở trong phòng khách đứng ngồi không yên, trong lòng tất cả đều là Cố Tô An, mắt thấy đã sắp rạng sáng mà vẫn không buồn ngủ chút nào.

Cuối cùng Diệp Thời Tầm nhìn thuốc ngủ trong tay, do dự chốc lát đem thuốc ném vào thùng rác.

Diệp Thời Tầm ngồi trước máy vi tính, lướt vùn vụt trang mạng tìm một hồi, khi thì cau mày khi thì cười nhạt, cuối cùng phát hiện tìm được video mình muốn, thở phào nhẹ nhõm.

-----------

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Tô An: A Tầm, ngươi đang xem cái gì?

Diệp Thời Tầm khẩn trương đóng lại máy vi tính: Không, không có gì a.

... Đang xem cái gì dĩ nhiên sẽ không để cho Cố Tô An biết rồi, dù sao cũng rất dễ gây hiểu lầm mà.

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴