Chương 47: Tìm kiếm kho tàng.

1771 Chữ Cài Đặt
CHƯƠNG 047: TÌM KIẾM KHO TÀNG.

-Nương tử tỷ tỷ…. . .

Tống Thanh Thư ngạc nhiên nhìn Mộc Uyển Thanh.

-Hừ..hay lắm Cẩu tạp chủng, được lắm cao thủ võ lâm!

Mộc Uyển Thanh tức giận chỉ tay vào mặt hắn mà cả người run run, hai ngày nay nàng bị hắn lừa dối xoay quanh, còn bị hắn chiếm hết tiện nghi sờ soạng đến bên dưới ....

-Mộc cô nương, thực sự là thất lễ, việc đã đến nước này, cũng không cần phải giấu diếm cô nương nữa..

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

- Ngươi là một đại cao thủ, lại trêu đùa với một nữ nhân bình thường, rất vui sao?

Mộc Uyển Thanh giọng nói lạnh lùng.

"Ta cảm thấy rất chơi vui a."

Tống Thanh Thư trong lòng nghĩ như vậy, đương nhiên ngoài miệng không dám nói ra, hắn loanh hoanh:

-Tại hạ cũng là vì nhìn thấy cô nương đang thương tâm muốn chết, hình như có ý nghĩ coi thường mạng sống bản thân của mình, tình thế cấp bách, hữu tâm khuyên bảo, thì sợ cô nương từ chối lời nói của một người xa lạ, nên mới dùng hạ sách này.

Nghe hắn nhắc đến chuyện thương tâm của mình, trong đôi mắt đẹp của Mộc Uyển Thanh, lại nổi lên một lớp sương mù, trong lúc này cũng không biết làm sao khuyên bảo.

Một lát sau, Mộc Uyển Thanh quay đầu đi, lặng lẽ dùng bàn tay lau trên gò má, trầm giọng hỏi:

-Ngươi tên gọi là gì?

Tống Thanh Thư vội vàng trả lời:

-Mộc cô nương, tại hạ tên là Tống Thanh Thư.

-Đa tạ Tống đại hiệp đã từng xuất thủ cứu giúp, tiểu nữ bây giờ xin cáo biệt.

Mộc Uyển Thanh lạnh lùng nói xong liền xoay người rời đi.

Nàng tuy rằng vô cùng tức giận, dựa theo tính khí của nàng, gặp phải xú nam nhân loại này đương nhiên là nàng sẽ dùng ám tiễn bắn chết hắn, nhưng nàng cân nhắc vừa rồi tận mắt nhìn thấy võ công của hắn cao không thể tưởng tượng nổi, cho nên đành từ bỏ ý niệm này.

-Vậy là phải đi thật sao?

Tống Thanh Thư lẩm bẩm, tâm ý hết sức rõ ràng, bị mỹ nhân nhìn thấu tâm tư, cũng không biết làm sao mà giữ lại, dựa theo tính cách của hắn, hắn không thể nào giống như là Đoàn Dự mặt dày mày dạn cứ bám theo người…

Nghe được Tống Thanh Thư lầm bầm, Mộc Uyển Thanh bên tai đỏ ửng, nàng đột nhiên đứng lại, quay người lại trừng mắt nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư:

-Ngươi đi rửa mặt sạch sẽ, ta không muốn người cứu mạng ta, dáng dấp khuôn mặt như thế nào cũng không biết.

"Không biết nàng lại muốn giở trò gì đây?"

Tống Thanh Thư biết tính cách Mộc Uyển Thanh cao ngạo hung dữ, trong lúc này cũng đoán không được quyết định của nàng, chạy đến một bên bên dòng suối nhỏ, đem vết bẩn dính đầy trên mặt rửa..

Nhìn khuôn mặt Tống Thanh Thư rực rỡ sáng láng hẳn lên, trên khuôn mặt trắng nõn Mộc Uyển Thanh hơi ửng hồng.

-Được rồi, ta đã nhìn thấy rõ.

Nói xong nàng dứt khoát xoay người đi thẳng một đường.

Chẳng lẽ nàng thấy mình khôi ngô tuấn tú nên bị mê hoặc? Hắn kinh ngạc, thật ra thì Tống Thanh Thư trong chốn võ lâm vốn là có tiếng thiếu hiệp anh tuấn, bây giờ hắn võ công đại thành, khí chất trầm ổn càng có thêm vài lần mị lực. . .

Nhìn Mộc Uyển Thanh bước chân càng xa, Tống Thanh Thư lắc đầu, cười khổ:

“ Mộc Uyển Thanh theo trong nguyên tác là nữ tử si tình, một đời khổ luyến với thân ca ca của mình là Đoàn Dự, làm sao nàng đối với nam nhân khác động tâm cho được..”.

Có điều nhìn nàng thân hình thon thả, bên dưới là cái mông no tròn, cùng với cái âʍ ɦộ gồ cao mềm mại mà lúc hắn sờ soạng mấy hôm trước, Tống Thanh Thư quỷ thần xui khiến chợt hô to lên:

-Hãy chờ ta ở Giang Nam.

Thấy Mộc Uyển Thanh vẫn không trả lời tiếp tục đi thẳng, thân hình không có gì biểu hiện gì là quan tâm đến, Tống Thanh Thư quýnh lên, vội vã nói bổ sung:

-Đoàn Dự bị Cưu Ma Trí Thổ Phồn quốc sư bắt đi, nghe nói là muốn đến trước một phần của Mộ Dung Bác ở Cô Tô hoả táng.

Lần này Mộc Uyển Thanh thân hình quả nhiên run lên, nàng ngừng lại một chút, rồi lại tiếp tục đi lên, cuối cùng thì biến mất ở trong tầm mắt Tống Thanh Thư.

-Xem ra vị trí mình ở trong lòng nàng vẫn là không sánh bằng với Đoàn Dự kia a!"

Tống Thanh Thư cảm khái vạn ngàn…

Có điều hắn đã xác định Mộc Uyển Thanh sẽ đến Giang Nam để tìm cách cứu Đoàn Dự, Tống Thanh Thư không có chút nào lo lắng đến sự an nguy của nàng, Cưu Ma Trí tuy rằng có đôi khi đê tiện, nhưng tổng thể vẫn là một cao tăng, cho nên đối với Mộc Uyển Thanh một thiếu nữ xinh tươi cũng không lạnh lùng mà hạ thủ.

Sở dĩ Tống Thanh Thư muốn nàng đi đến Giang Nam, là vì nơi đó cũng nằm trong dự định của hắn.

………………………………………………………………………………………….

Hai ngày nay nhàn rỗi hắn bắt đầu tính toán lại kế hoạch sắp tới của mình, trước việc đi cướp đoạt bí kíp võ công thiên hạ bây giờ xem ra đã không thành hiện thực, có điều võ công của hắn bây giờ kỳ thực cũng đã đủ dùng, nhất là hôm cùng Phong Thanh Dương đánh nhau một trận chiến, càng làm cho niềm tin của hắn tăng cao, hắn thừa biết chỉ cần mình không đi tìm con đường chết trong chốn giang hồ với những cao thủ võ lâm, thì về việc phòng thân tự vệ đã thừa sức.

Theo võ công càng tấn tới, thì dã tâm Tống Thanh Thư cũng càng lớn, thời hiện đại đã lăn lộn từng trải, làm cho hắn rất sớm đã rõ ràng, ở trong chốn giang hồ loạn thế này, cho dù võ công có cao đến đâu, cũng chỉ là một con cờ cho những kẻ ở trên cao, giống như là Quách Tĩnh; so ra thì Trương Vô Kỵ làm giáo chủ Minh giáo cũng đáng để mà hâm mộ, dưới trướng của y có mấy chục ngàn giáo chúng, tự hình thành chư hầu một phương, binh cường tướng mạnh, thậm chí còn có thể nhất thống thiên hạ.

Bất quá nghĩ đến Trương Vô Kỵ cùng với thê tử Chu Chỉ Nhược trên danh nghĩa kia, có mối quan hệ mập mờ cũng không nắm rỏ được, hắn liền cảm thấy phiền muộn, mình cũng không muốn làm con ma đen đủi, nếu như Trương Vô Kỵ nhất thống thiên hạ, liền đem Chu Chỉ Nhược đưa vào hậu cung, đến thời điểm đó thì hắn thật là không biện pháp gì ngăn cản.

Trước kia Tống Thanh Thư một tay sáng tạo một chuỗi công ty thương mại, đã quen là kẻ bề trên, nắm trong tay vận mệnh của rất nhiều người, bây giờ trong chốn giang hồ hắn chỉ là một con tép nhỏ, bởi vậy bây giờ hắn đã nổi lên ý nghĩ phải vượt lên trên đỉnh cao quyền lực.

Hiện nay thiên hạ đại loạn, cũng chính là thời cơ tốt để kiến công lập nghiệp. Tống Thanh Thư không phải là giống như là cha con Mộ Dung đặt mục tiêu vượt quá khả năng của mình, đã vậy thủ đoạn chính trị lại còn vụng về, còn hắn thì đã lên xong kế hoạch cơ bản.

Quyền lực thực chất là cái gì? Một là quân quyền, hai là có có trong tay nhân sự, quan trọng nhất vẫn là vừa có tiền lại vừa có quyền, làm sao để có nhiều người muốn dựa vào ngươi ăn cơm, dĩ nhiên lúc đó thì ngươi phải có quyền lực to lớn, nhưng nếu như không có thực lực bảo vệ tài sản của mình không bị cường đoạt, thì quyền lực cũng chỉ là bong bóng bọt nước mà thôi.

Tống Thanh Thư thấy con đường tìm bí kíp võ công đã vô vọng, hắn quyết định thật nhanh đem trọng tâm chuyển qua con đường tìm kiếm kho tàng trong thiên hạ.

Trong các nguyên tác võ hiệp thì bí tịch võ công chôn dấu sẽ bị nhân vật chính độc chiếm, thế nhưng ít nhiều lại có điểm giống nhau, tất cả các nhân vật chính thông thường thì không có tranh giành kho tàng! Có khả năng là Kim Dung biểu hiện nhân vật chính ai cũng có đạo đức tốt, coi tiền tài như cặn bã, nhờ thế mà bây giờ vừa vặn lại tiện nghi cho việc tìm kiếm kho tàng của Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư cảm thấy ý nghĩ của mình lập tức sang lên, kiểm kê kho tàng hiện nay trong thiên hạ:

“ Kho tàng Cao Xương mê cung cách xa ở Tây Vực, đó là địa bàn của Trương Vô Kỵ, tạm thời không cân nhắc tới..”

“ Kho tàng Sấm vương ở vùng phụ cận Ngọc Bút sơn trang quá mức xa xôi, hơn nữa vị trí là phúc địa của Mãn Thanh, tìm được cũng mang đi cũng chẳng được ..”

“ Kho tàng nằm trong Tứ thập nhị chương độ khó càng to lớn hơn, phải kiếm đủ tám bộ kinh tập hợp lại, đó là chưa kể Lộc Đỉnh Sơn lại là vị trí long mạch Mãn Thanh, muốn lén lút giấu diếm được tai mắt Mãn Thanh lấy ra bảo tàng thì không thể….”

“ Kho tàng Thiên Ninh tự ở Kinh Châu vốn là rất dễ tìm, nhưng đó là địa bàn của quan tri phủ Lăng Thối Tư, hơn nữa vị trí đó liên quan đến khu quản chế do đang có chiến tranh, Tống Thanh Thư cũng không muốn đánh rắn động cỏ…”

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Tống Thanh Thư quyết định đi đến thành Kim Lăng nơi có kho tàng Đại Công Phường!